Chuyện một ngôi làng từ thuần nông trở thành làng… trông giữ xe ô tô ở Hà Nội

Rate this post

Từ làm nông dân bị thu hồi đất để mở sân bay, một làng quê ở Hà Nội đã biến thành làng trông xe kiếm sống.

Ít ai biết, ngay cửa ngõ Hà Nội có một làng chuyên làm nghề trông xe. Đó là thôn Tân Trại, xã Phú Cường, huyện Sóc Sơn, nằm gần sân bay Nội Bài. Trước đây, người dân sống bằng nghề nông. Sau khi bị tịch thu đất để xây nhà ga hàng không, người dân chuyển sang kinh doanh các loại hình khác để kiếm sống như cho thuê nhà nghỉ, trông xe ngày đêm.

Theo ước tính, thôn Tân Trại hiện có gần 70 hộ trông giữ xe, với giá niêm yết 60.000 đồng / ngày. Hầu hết các bến bãi trong làng đều có hệ thống mái che, phòng cháy chữa cháy, camera giám sát, được cấp phép kinh doanh theo đúng quy định.

Từ một làng nông nghiệp đến một làng chăm sóc xe hơi

Ông Nguyễn Văn Thành, 47 tuổi, cho biết sau khi nhận tiền đền bù GPMB, nhiều người dân thôn Tân Trại không có việc làm. Họ làm việc tự do như nô lệ, ai thuê họ làm gì để kiếm sống. Nhà anh Thành chỉ có một sào 200m2, không thể cày cấy, cày cấy.

Những năm 2014-2015, ở thôn Tân Trại nhen nhóm 2-3 bãi xe đầu tiên. Lúc này, ông Thanh bàn với em trai là Hùng tận dụng đất của cha mẹ để lại mở bãi giữ xe cho Thành Hùng. Anh Hùng khởi nghiệp là tài xế taxi, rồi chạy xe tải khắp các cửa khẩu nhưng không hiệu quả nên khi được anh trai xin mở bãi xe, anh quyết định quay lại “khởi nghiệp”.

Từ miếng đất ban đầu, hai anh em đầu tư đổ cát cao gần 1m, láng bê tông, dựng mái tôn, thêm các chi phí sửa chữa khác. Bãi đậu xe ban đầu chỉ chứa tối đa 10 xe ô tô. Kinh doanh có lãi, họ đã mở rộng khuôn viên, hiện sức chứa lên đến 60 chiếc ô tô.

Chuyện một làng quê từ làm nông dân thành ... trông xe ở Hà Nội - Ảnh 1.

Theo ước tính, thôn Tân Trại, xã Phú Cường, huyện Sóc Sơn có gần 70 hộ trông giữ xe ô tô.

Khách gửi xe sẽ được đưa đón sân bay miễn phí chỉ sau 3-5 phút. Khách quen sẽ gọi điện cho chủ bãi ra sân bay để nhận xe vào bãi gửi.

Sau khi nhận xe, anh Thành sẽ kiểm tra xe xem có trầy xước, hư hỏng gì không, sau đó sẽ chụp hình đồng hồ công tơ mét. Theo kinh nghiệm, với những chiếc xe đẹp, đắt tiền, anh đều quan sát kỹ, dùng điện thoại quay lại để làm “bằng chứng”.

“Hiện nay, khách hàng chủ yếu tự lái ô tô đến sân bay rồi gọi điện cho chúng tôi để ‘dắt’ xe vào bãi đậu. Sau khi kết thúc hành trình, họ xuống máy bay, chỉ cần gọi điện, chúng tôi mang xe ra sân bay”. để thanh toán và chi trả các khoản chi phí ”, ông Thanh nói.

Khách hàng hoặc nhận vé xe buýt hoặc để lại số điện thoại, đa số chọn phương án thứ hai. Để ghi nhớ, anh Thành không lưu danh sách liên lạc với tên khách hàng mà thay vào đó là số điện thoại kèm theo biển kiểm soát xe.

Lúc đầu, Hùng có nhiệm vụ ra sân bay “đánh” ô tô của khách vào bãi gửi xe, còn anh trai do không có bằng lái nên ở nhà xe, đăng quảng cáo theo nhóm.

Tạo dựng được lòng tin, người này giới thiệu người kia, lượng xe vào bãi tăng dần, cao điểm “full” 60 xe. Vào những ngày đông khách, anh Thành chia sẻ với các bãi biển khác trên tinh thần dân làng hỗ trợ nhau.

Năm 2018, lượng khách hàng tăng lên, để giúp anh trai, Thanh đăng ký học bằng lái xe ô tô. Công việc vất vả, hai anh em thay nhau ra sân bay “đánh” xe cho khách, nhất là vào mùa du lịch cao điểm, lễ Tết, …

Bình quân mỗi tháng, bãi thu nhập hơn 20 triệu đồng, gấp ba lần so với làm ruộng ngày trước nhưng vất vả, gian nan hơn. Tuy nhiên, sau 7 tháng dịch Covid-19 hoành hành ở Hà Nội, họ gần như không có thu nhập.

“Mỗi khi khách gọi, bất kể ngày hay đêm, rạng sáng hay giờ nghỉ trưa, chúng tôi đều có mặt trên đường, thậm chí phải bỏ bữa”, anh Thành cho biết, càng gần Tết càng vất vả. công việc. Lịch trình không bao gồm giấc ngủ ngắn. Trước dịch Covid-19, hành khách quốc tế bay chủ yếu vào ban đêm, hai anh em Thành Hưng không dám ngủ, hoặc chỉ chợp mắt 10-15 phút để nhận cuộc gọi của khách.

Chuyện một làng quê từ làm nông dân thành ... trông xe ở Hà Nội - Ảnh 2.

Thành cùng anh trai mở bãi xe Thành Hưng được 7-8 năm

Người đàn ông này phân tích, nếu so sánh giá người dân đi taxi khứ hồi từ nội thành ra sân bay Nội Bài sẽ mất khoảng 400.000 đồng, phí gửi xe tại bãi xe rẻ hơn rất nhiều. Hay nhiều gia đình có ô tô riêng đậu ở bãi đậu của sân bay, sau khi đi du lịch đều kêu trời vì chi phí đắt đỏ.

“Chúng tôi cũng hoan nghênh các gia đình từ các tỉnh lân cận Hà Nội, gửi xe từ 4-5 ngày, vừa rẻ, vừa chủ động”, anh Thành nói.

Năm nay, khi Việt Nam mở lại đường bay nội địa, các bãi xe ở thôn Tân Trại cũng được “hồi sinh”. Từ mùng 2 Tết, người dân di chuyển nhiều, bãi xe Thành Hưng đón những vị khách đầu năm tấp nập đoàn xe 4-5 chỗ.

“Sau này nếu không làm được nữa thì thuê người làm hoặc để lại cho con cháu”, ông Thanh nói.

Phá nhà trọ, cho thuê mặt bằng để mở bãi xe.

Gia đình ông Lê Bảy, 71 tuổi, trước năm 2015 gom tiền xây nhà trọ cấp 4 gồm 8 phòng khép kín cho khách và nhân viên sân bay thuê. Trước khi xảy ra dịch Covid-19, thu nhập từ kinh doanh nhà nghỉ ổn định, phòng luôn chật kín. Kể cả những tháng có dịch, anh vẫn kiếm được một khoản dù người thuê ít hơn.

Tuy nhiên, chịu đựng mãi với khu nhà trọ cũng không được, năm 2020, anh tính cùng gia đình dỡ bỏ hai dãy nhà trọ, chuyển thành bãi đỗ xe. Chi phí cải tạo ít hơn nhiều so với ngày trước khi xây nhà trọ.

Sân nhà ông Bảy do hai người con quản lý, để được tới 28 chiếc ô tô, thu nhập vài chục triệu đồng mỗi tháng. Nhưng hai năm diễn biến phức tạp của dịch bệnh Covid-19, như gia đình ông Thành, hộ ông Bảy “điêu đứng”, phải trông chờ vào tiền tiết kiệm.

Chuyện một làng quê từ làm nông dân thành ... trông xe ở Hà Nội - Ảnh 3.

Bãi xe có sức chứa 28 xe ô tô của anh Bảy

Cạnh nhà ông Bảy là bãi xe của gia đình bà Nguyễn Thị Bình, 51 tuổi. Trước đây, chị Bình làm nông, còn chồng lái taxi ở sân bay. Từ khi lấy đất xây sân bay, bà Bình mất việc. “Chúng tôi cũng già rồi, ruộng không còn, trông xe thì làm được gì”. Nghĩ là làm, hai vợ chồng bàn nhau chuyển đổi mô hình thành bãi giữ xe, đến nay đã được 5 năm.

Để kinh doanh, anh chị thuê mảnh đất cạnh nhà với giá 10 triệu đồng / tháng. Bãi xe có diện tích hẹp, có sức chứa lên đến 20 – 30 xe ô tô. Trong việc mua du lịch, ngoài hai vợ chồng còn có anh em trong nhà phụ giúp.

“Mỗi công việc mỗi khó, mỗi nơi. Chúng tôi cũng dần quen với việc không có giờ giấc ăn ngủ cụ thể, cứ gọi khách là đi”, chị Bình nói. Thu nhập từ việc trông xe, mỗi tháng trừ tiền thuê mặt bằng và dịch vụ, vợ chồng anh lãi 20 triệu đồng.

Chuyện một làng quê từ làm nông dân thành ... bãi xe ở Hà Nội - Ảnh 4.

Mỗi tháng, vợ chồng chị Bình lãi 20 triệu từ việc trông xe.

Ông Phan Trường Thành, Phó Trưởng phòng Kế hoạch Tài chính, Sở Giao thông Vận tải Hà Nội cho biết, năm 2019 thành phố đã ban hành Nghị quyết 07 về việc khuyến khích người dân nhận đất ở, đầu tư bãi đỗ xe trên địa bàn thành phố. bốn quận nội thành.

Theo ông Thanh, hiện vẫn chưa có quy định khuyến khích người dân ngoại thành lấy đất làm bãi đậu xe nên mô hình này ở thôn Tân Trại, xã Phú Cường, huyện Sóc Sơn vẫn chỉ là tạm bợ.

“Thời gian tới, nếu các địa phương có ý kiến, chúng tôi cũng sẽ nghiên cứu, xúc tiến để phù hợp với nhu cầu thị trường và quy định của pháp luật”, ông Thanh nói.

Bên cạnh đó, vị lãnh đạo này cũng cho rằng, loại hình kinh doanh này nếu được đăng ký đầy đủ và được cấp phép hoạt động sẽ mang lại nguồn phát triển kinh tế rất lớn cho địa phương.

bởi Kinh doanh và tiếp thị


Vừa rồi, scoremidlands.org vừa mới đưa tới bạn đọc bài viết về
Chuyện một ngôi làng từ thuần nông trở thành làng… trông giữ xe ô tô ở Hà Nội
này.
Hy vọng rằng với nhưng thông tin bạn có được sau khi đọc bài viết
Chuyện một ngôi làng từ thuần nông trở thành làng… trông giữ xe ô tô ở Hà Nội
sẽ giúp bạn giải trí và quan tâm hơn về vấn đề
Chuyện một ngôi làng từ thuần nông trở thành làng… trông giữ xe ô tô ở Hà Nội
hiện nay.
Hãy cũng với scoremidlands.org viết thêm nhiều bài viết về chủ đề
Chuyện một ngôi làng từ thuần nông trở thành làng… trông giữ xe ô tô ở Hà Nội
nhé.

Bài viết
Chuyện một ngôi làng từ thuần nông trở thành làng… trông giữ xe ô tô ở Hà Nội
được đăng bởi vào ngày 2022-05-15 19:05:59. Cảm ơn bãn đọc đã quan tâm và đọc tin tại scoremidlands.org/

Nguồn: soha.vn

[toggle title=”Xem thêm thông tin về
Chuyện một ngôi làng từ thuần nông trở thành làng… trông giữ xe ô tô ở Hà Nội
” state=”close”] #Chuyện #một #ngôi #làng #từ #thuần #nông #trở #thành #làng #trông #giữ #tô #ở #Hà #Nội

Từ thuần nông, khi bị thu hồi đất ruộng để mở sân bay, một ngôi làng ở Hà Nội đã chuyển đổi thành làng trông giữ xe ô tô để mưu sinh.

admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show(‘admzonek9l7ejcm’) });

Ít ai biết, ở cửa ngõ Hà Nội, có một làng chuyên trông xe ô tô. Đó là làng Tân Trại, xã Phú Cường, huyện Sóc Sơn, nằm gần sân bay Nội Bài. Trước đây, người dân sinh sống bằng nghề nông. Sau khi đất ruộng bị thu hồi để xây dựng nhà ga sân bay, người dân đổi sang các loại hình kinh doanh khác để mưu sinh, như cho thuê nhà trọ, trông xe ngày đêm.Theo ước tính, làng Tân Trại hiện có gần 70 hộ trông xe ô tô, với mức giá niêm yết 60.000 đồng/ngày đêm. Hầu hết các bãi trong làng đều có hệ thống mái che, phòng cháy chữa cháy, camera giám sát, giấy phép kinh doanh đúng quy định.Từ làng thuần nông thành làng trông xe ô tô Anh Nguyễn Văn Thành, 47 tuổi, cho biết sau khi được đền bù tiền thu hồi đất ruộng, nhiều người dân làng Tân Trại không có công việc. Họ làm tự do như phụ hồ, ai thuê gì làm nấy để mưu sinh qua ngày. Nhà anh Thành chỉ còn sào ruộng 200m2 không thể trồng trọt hay cày bừa.Những năm 2014-2015, trong làng Tân Trại nhen nhóm 2-3 bãi gửi xe ô tô đầu tiên. Thời điểm này, anh Thành bàn với người em trai tên Hùng tận dụng mảnh đất bố mẹ để lại, mở bãi gửi xe Thành Hùng. Anh Hùng xuất phát điểm là tài xế xe taxi, sau chạy xe tải khắp các cửa khẩu, nhưng không hiệu quả, nên khi anh trai ngỏ ý mở bãi gửi xe, đã quyết định quay về cùng “khởi nghiệp”.Từ mảnh đất ban đầu, hai anh em đầu tư đổ cát nền cao gần 1m, láng bê tông, dựng mái, thêm chi phí sửa chữa khác. Bãi xe ban đầu chỉ chứa tối đa 10 xe. Kinh doanh có lãi, họ mở rộng khuôn viên, nay chứa tối đa lên tới 60 xe.Theo ước tính, làng Tân Trại, xã Phú Cường, huyện Sóc Sơn có gần 70 hộ trông xe ô tôKhách gửi xe sẽ được trung chuyển miễn phí ra sân bay chỉ từ 3-5 phút. Những khách quen sẽ gọi điện cho chủ bãi ra tận sân bay nhận xe đưa về bãi. Sau khi nhận xe, anh Thành sẽ kiểm tra phương tiện xem có xước xát hay hỏng hóc gì không, rồi chụp lại công tơ mét. Theo kinh nghiệm, với những chiếc xe đẹp và đắt tiền, anh quan sát kĩ càng, quay lại bằng điện thoại để làm “bằng chứng”.”Hiện nay khách hàng chủ yếu tự lái xe riêng lên sân bay rồi gọi chúng tôi ‘đánh’ xe về bãi gửi. Sau khi kết thúc hành trình, họ xuống máy bay, chỉ cần gọi điện, chúng tôi đưa xe đến tận sân bay để trả và thanh toán chi phí”, anh Thành cho biết.Khách hàng hoặc nhận vé xe hoặc để lại số điện thoại, phần lớn đều chọn phương án thứ hai. Để ghi nhớ, anh Thành không lưu danh bạ bằng tên khách hàng, mà thay bằng số điện thoại kèm biển kiểm soát xe.Thời gian đầu, anh Hùng chịu trách nhiệm ra sân bay “đánh” xe của khách về bãi, còn anh trai vì không có bằng lái xe nên ở nhà trông xe, đăng bài quảng cáo trong các hội nhóm. Tạo được sự tin tưởng, người này giới thiệu người kia, số xe gửi trong bãi dần tăng lên, đợt đỉnh điểm “full” 60 xe. Những hôm đông khách, anh Thành san sẻ cho các bãi khác trên tinh thần người làng cùng hỗ trợ nhau.Năm 2018, lượng khách hàng tăng cao, để phụ giúp em trai, anh Thành đăng ký học bằng lái xe. Công việc vất vả, hai anh em thay nhau lên sân bay “đánh” xe cho khách, nhất là những đợt cao điểm mùa du lịch, ngày lễ Tết,… Trung bình mỗi tháng, bãi xe thu lãi hơn 20 triệu đồng, gấp ba so với làm ruộng ngày trước, nhưng vất vả và cực nhọc hơn. Tuy nhiên, 7 tháng dịch bệnh Covid-19 căng thẳng tại Hà Nội, họ gần như không có thu nhập.”Khách gọi khi nào, bất kể ngày đêm, rạng sáng hay giờ nghỉ trưa, chúng tôi đều lên đường, kể cả phải bỏ dở bữa cơm”, anh Thành kể, càng gần ngày lễ Tết, công việc càng vất vả, kín lịch không có giấc ngủ trưa. Trước dịch Covid-19, khách bay quốc tế chủ yếu ban đêm, hai anh em Thành Hùng không dám ngủ, hoặc chỉ chợp mắt 10-15 phút lại nhận điện thoại của khách hàng.Anh Thành cùng em trai mở bãi trông xe Thành Hùng 7-8 năm nayNgười đàn ông phân tích, nếu so sánh giữa mức giá người dân đi taxi khứ hồi từ nội thành lên sân bay Nội Bài, sẽ mất khoảng 400.000 đồng, thì chi phí gửi xe tại bãi rẻ hơn nhiều. Hay nhiều gia đình đi ô tô cá nhân gửi tại bãi xe của sân bay, sau những chuyến du lịch, đều kêu trời vì chi phí đắt đỏ.”Chúng tôi cũng đón tiếp những gia đình từ các tỉnh lân cận Hà Nội, gửi xe từ 4-5 ngày, vừa rẻ vừa chủ động”, anh Thành cho hay.Tết năm nay, khi Việt Nam mở lại các đường bay nội địa, những bãi gửi xe tại thôn Tân Trại cũng “hồi sinh”. Từ mùng 2 Tết, người dân di chuyển nhiều, bãi gửi xe Thành Hùng đón những vị khách đầu tiên của năm, có những đoàn tấp nập tới 4-5 xe ô tô.”Sau này nếu không còn sức làm việc, tôi sẽ thuê người làm hoặc để lại cho con cháu”, anh Thành nói.Phá dãy trọ, thuê mặt bằng mở bãi trông xe ô tô Gia đình ông Lê Bảy, 71 tuổi, trước năm 2015 gom tiền dựng khu nhà trọ cấp 4 gồm 8 phòng khép kín cho khách và nhân viên sân bay thuê. Trước dịch Covid-19, thu nhập từ kinh doanh nhà trọ ổn định, các phòng luôn được lấp đầy. Kể cả những tháng dịch, ông vẫn thu được một khoản dù khách thuê ít hơn.Tuy nhiên, cầm cự mãi với dãy trọ cũng không ổn, năm 2020, ông tính với gia đình dỡ bỏ hai dãy trọ, chuyển đổi thành bãi gửi xe ô tô. Chi phí cải tạo ít hơn nhiều so với ngày trước xây dựng nhà trọ.Bãi gửi nhà ông Bảy do hai người con quản lý, chứa tối đa 28 chiếc, mỗi tháng thu lãi vài chục triệu đồng. Nhưng hai năm dịch Covid-19 diễn biến phức tạo, cũng giống gia đình anh Thành, hộ nhà ông Bảy “điêu đứng”, phải trông chờ vào khoản tiền tiết kiệm.Bãi gửi chứa được 28 xe ô tô của ông BảySát nhà ông Bảy là bãi gửi xe của gia đình chị Nguyễn Thị Bình, 51 tuổi. Trước đây, chị Bình làm nông, còn chồng lái taxi trong sân bay. Từ khi bị thu hồi đất xây dựng sân bay, chị Bình mất việc. “Chúng tôi cũng có tuổi, ruộng không còn, không trông xe thì làm được gì nữa”. Nghĩ là làm, hai vợ chồng bàn nhau chuyển đổi mô hình sang làm bãi giữ xe, đến nay đã được 5 năm.Để kinh doanh, họ tìm thuê một mảnh đất cạnh nhà với giá 10 triệu đồng mỗi tháng. Bãi gửi xe có diện tích hẹp, chứa tối đa 20-30 xe. Vào mua du lịch, ngoài hai vợ chồng, còn có anh em trong nhà phụ giúp.”Mỗi nghề mỗi vất vả khác nhau. Chúng tôi cũng dần quen với việc không có giờ giấc ăn ngủ cụ thể, cứ khách gọi là đi”, chị Bình kể. Thu nhập từ khi làm bãi xe, mỗi tháng trừ tiền thuê mặt bằng và dịch vụ, hai vợ chồng lãi được 20 triệu đồng.Mỗi tháng, hai vợ chồng chị Bình thu lãi 20 triệu từ công việc trông giữ xe ô tôÔng Phan Trường Thành, Phó trưởng phòng Kế hoạch tài chính, Sở Giao thông Vận tải Hà Nội cho biết, năm 2019 thành phố đã ban hành Nghị quyết 07 về việc khuyến khích người dân lấy đất nhà, đầu tư làm bãi đỗ xe tại bốn quận nội thành.Theo ông Thành, vẫn chưa có quy định khuyến khích người dân ngoại thành lấy đất nhà để xây dựng thành bãi trông xe, nên mô hình này tại thôn Tân Trại, xã Phú Cường, huyện Sóc Sơn vẫn chỉ là tạm thời.”Trong thời gian tới, nếu các địa phương có ý kiến, chúng tôi cũng sẽ nghiên cứu và phát huy phù hợp với nhu cầu thị trường và quy định pháp luật”, ông Thành nói.Bên cạnh đó, vị lãnh đạo cũng cho rằng, nếu loại hình kinh doanh này đã đăng ký đầy đủ và được cấp phép hoạt động, sẽ đem lại một nguồn kinh tế phát triển lớn cho địa phương.Honda ra mắt xe máy mới, bình xăng 5,1 lít, giá 41 triệu đồng

admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show(‘admzonek1fs4xky’) });

theo Doanh nghiệp và tiếp thị

#Chuyện #một #ngôi #làng #từ #thuần #nông #trở #thành #làng #trông #giữ #tô #ở #Hà #Nội

Từ thuần nông, khi bị thu hồi đất ruộng để mở sân bay, một ngôi làng ở Hà Nội đã chuyển đổi thành làng trông giữ xe ô tô để mưu sinh.

admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show(‘admzonek9l7ejcm’) });

Ít ai biết, ở cửa ngõ Hà Nội, có một làng chuyên trông xe ô tô. Đó là làng Tân Trại, xã Phú Cường, huyện Sóc Sơn, nằm gần sân bay Nội Bài. Trước đây, người dân sinh sống bằng nghề nông. Sau khi đất ruộng bị thu hồi để xây dựng nhà ga sân bay, người dân đổi sang các loại hình kinh doanh khác để mưu sinh, như cho thuê nhà trọ, trông xe ngày đêm.Theo ước tính, làng Tân Trại hiện có gần 70 hộ trông xe ô tô, với mức giá niêm yết 60.000 đồng/ngày đêm. Hầu hết các bãi trong làng đều có hệ thống mái che, phòng cháy chữa cháy, camera giám sát, giấy phép kinh doanh đúng quy định.Từ làng thuần nông thành làng trông xe ô tô Anh Nguyễn Văn Thành, 47 tuổi, cho biết sau khi được đền bù tiền thu hồi đất ruộng, nhiều người dân làng Tân Trại không có công việc. Họ làm tự do như phụ hồ, ai thuê gì làm nấy để mưu sinh qua ngày. Nhà anh Thành chỉ còn sào ruộng 200m2 không thể trồng trọt hay cày bừa.Những năm 2014-2015, trong làng Tân Trại nhen nhóm 2-3 bãi gửi xe ô tô đầu tiên. Thời điểm này, anh Thành bàn với người em trai tên Hùng tận dụng mảnh đất bố mẹ để lại, mở bãi gửi xe Thành Hùng. Anh Hùng xuất phát điểm là tài xế xe taxi, sau chạy xe tải khắp các cửa khẩu, nhưng không hiệu quả, nên khi anh trai ngỏ ý mở bãi gửi xe, đã quyết định quay về cùng “khởi nghiệp”.Từ mảnh đất ban đầu, hai anh em đầu tư đổ cát nền cao gần 1m, láng bê tông, dựng mái, thêm chi phí sửa chữa khác. Bãi xe ban đầu chỉ chứa tối đa 10 xe. Kinh doanh có lãi, họ mở rộng khuôn viên, nay chứa tối đa lên tới 60 xe.Theo ước tính, làng Tân Trại, xã Phú Cường, huyện Sóc Sơn có gần 70 hộ trông xe ô tôKhách gửi xe sẽ được trung chuyển miễn phí ra sân bay chỉ từ 3-5 phút. Những khách quen sẽ gọi điện cho chủ bãi ra tận sân bay nhận xe đưa về bãi. Sau khi nhận xe, anh Thành sẽ kiểm tra phương tiện xem có xước xát hay hỏng hóc gì không, rồi chụp lại công tơ mét. Theo kinh nghiệm, với những chiếc xe đẹp và đắt tiền, anh quan sát kĩ càng, quay lại bằng điện thoại để làm “bằng chứng”.”Hiện nay khách hàng chủ yếu tự lái xe riêng lên sân bay rồi gọi chúng tôi ‘đánh’ xe về bãi gửi. Sau khi kết thúc hành trình, họ xuống máy bay, chỉ cần gọi điện, chúng tôi đưa xe đến tận sân bay để trả và thanh toán chi phí”, anh Thành cho biết.Khách hàng hoặc nhận vé xe hoặc để lại số điện thoại, phần lớn đều chọn phương án thứ hai. Để ghi nhớ, anh Thành không lưu danh bạ bằng tên khách hàng, mà thay bằng số điện thoại kèm biển kiểm soát xe.Thời gian đầu, anh Hùng chịu trách nhiệm ra sân bay “đánh” xe của khách về bãi, còn anh trai vì không có bằng lái xe nên ở nhà trông xe, đăng bài quảng cáo trong các hội nhóm. Tạo được sự tin tưởng, người này giới thiệu người kia, số xe gửi trong bãi dần tăng lên, đợt đỉnh điểm “full” 60 xe. Những hôm đông khách, anh Thành san sẻ cho các bãi khác trên tinh thần người làng cùng hỗ trợ nhau.Năm 2018, lượng khách hàng tăng cao, để phụ giúp em trai, anh Thành đăng ký học bằng lái xe. Công việc vất vả, hai anh em thay nhau lên sân bay “đánh” xe cho khách, nhất là những đợt cao điểm mùa du lịch, ngày lễ Tết,… Trung bình mỗi tháng, bãi xe thu lãi hơn 20 triệu đồng, gấp ba so với làm ruộng ngày trước, nhưng vất vả và cực nhọc hơn. Tuy nhiên, 7 tháng dịch bệnh Covid-19 căng thẳng tại Hà Nội, họ gần như không có thu nhập.”Khách gọi khi nào, bất kể ngày đêm, rạng sáng hay giờ nghỉ trưa, chúng tôi đều lên đường, kể cả phải bỏ dở bữa cơm”, anh Thành kể, càng gần ngày lễ Tết, công việc càng vất vả, kín lịch không có giấc ngủ trưa. Trước dịch Covid-19, khách bay quốc tế chủ yếu ban đêm, hai anh em Thành Hùng không dám ngủ, hoặc chỉ chợp mắt 10-15 phút lại nhận điện thoại của khách hàng.Anh Thành cùng em trai mở bãi trông xe Thành Hùng 7-8 năm nayNgười đàn ông phân tích, nếu so sánh giữa mức giá người dân đi taxi khứ hồi từ nội thành lên sân bay Nội Bài, sẽ mất khoảng 400.000 đồng, thì chi phí gửi xe tại bãi rẻ hơn nhiều. Hay nhiều gia đình đi ô tô cá nhân gửi tại bãi xe của sân bay, sau những chuyến du lịch, đều kêu trời vì chi phí đắt đỏ.”Chúng tôi cũng đón tiếp những gia đình từ các tỉnh lân cận Hà Nội, gửi xe từ 4-5 ngày, vừa rẻ vừa chủ động”, anh Thành cho hay.Tết năm nay, khi Việt Nam mở lại các đường bay nội địa, những bãi gửi xe tại thôn Tân Trại cũng “hồi sinh”. Từ mùng 2 Tết, người dân di chuyển nhiều, bãi gửi xe Thành Hùng đón những vị khách đầu tiên của năm, có những đoàn tấp nập tới 4-5 xe ô tô.”Sau này nếu không còn sức làm việc, tôi sẽ thuê người làm hoặc để lại cho con cháu”, anh Thành nói.Phá dãy trọ, thuê mặt bằng mở bãi trông xe ô tô Gia đình ông Lê Bảy, 71 tuổi, trước năm 2015 gom tiền dựng khu nhà trọ cấp 4 gồm 8 phòng khép kín cho khách và nhân viên sân bay thuê. Trước dịch Covid-19, thu nhập từ kinh doanh nhà trọ ổn định, các phòng luôn được lấp đầy. Kể cả những tháng dịch, ông vẫn thu được một khoản dù khách thuê ít hơn.Tuy nhiên, cầm cự mãi với dãy trọ cũng không ổn, năm 2020, ông tính với gia đình dỡ bỏ hai dãy trọ, chuyển đổi thành bãi gửi xe ô tô. Chi phí cải tạo ít hơn nhiều so với ngày trước xây dựng nhà trọ.Bãi gửi nhà ông Bảy do hai người con quản lý, chứa tối đa 28 chiếc, mỗi tháng thu lãi vài chục triệu đồng. Nhưng hai năm dịch Covid-19 diễn biến phức tạo, cũng giống gia đình anh Thành, hộ nhà ông Bảy “điêu đứng”, phải trông chờ vào khoản tiền tiết kiệm.Bãi gửi chứa được 28 xe ô tô của ông BảySát nhà ông Bảy là bãi gửi xe của gia đình chị Nguyễn Thị Bình, 51 tuổi. Trước đây, chị Bình làm nông, còn chồng lái taxi trong sân bay. Từ khi bị thu hồi đất xây dựng sân bay, chị Bình mất việc. “Chúng tôi cũng có tuổi, ruộng không còn, không trông xe thì làm được gì nữa”. Nghĩ là làm, hai vợ chồng bàn nhau chuyển đổi mô hình sang làm bãi giữ xe, đến nay đã được 5 năm.Để kinh doanh, họ tìm thuê một mảnh đất cạnh nhà với giá 10 triệu đồng mỗi tháng. Bãi gửi xe có diện tích hẹp, chứa tối đa 20-30 xe. Vào mua du lịch, ngoài hai vợ chồng, còn có anh em trong nhà phụ giúp.”Mỗi nghề mỗi vất vả khác nhau. Chúng tôi cũng dần quen với việc không có giờ giấc ăn ngủ cụ thể, cứ khách gọi là đi”, chị Bình kể. Thu nhập từ khi làm bãi xe, mỗi tháng trừ tiền thuê mặt bằng và dịch vụ, hai vợ chồng lãi được 20 triệu đồng.Mỗi tháng, hai vợ chồng chị Bình thu lãi 20 triệu từ công việc trông giữ xe ô tôÔng Phan Trường Thành, Phó trưởng phòng Kế hoạch tài chính, Sở Giao thông Vận tải Hà Nội cho biết, năm 2019 thành phố đã ban hành Nghị quyết 07 về việc khuyến khích người dân lấy đất nhà, đầu tư làm bãi đỗ xe tại bốn quận nội thành.Theo ông Thành, vẫn chưa có quy định khuyến khích người dân ngoại thành lấy đất nhà để xây dựng thành bãi trông xe, nên mô hình này tại thôn Tân Trại, xã Phú Cường, huyện Sóc Sơn vẫn chỉ là tạm thời.”Trong thời gian tới, nếu các địa phương có ý kiến, chúng tôi cũng sẽ nghiên cứu và phát huy phù hợp với nhu cầu thị trường và quy định pháp luật”, ông Thành nói.Bên cạnh đó, vị lãnh đạo cũng cho rằng, nếu loại hình kinh doanh này đã đăng ký đầy đủ và được cấp phép hoạt động, sẽ đem lại một nguồn kinh tế phát triển lớn cho địa phương.Honda ra mắt xe máy mới, bình xăng 5,1 lít, giá 41 triệu đồng

admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show(‘admzonek1fs4xky’) });

theo Doanh nghiệp và tiếp thị

#Chuyện #một #ngôi #làng #từ #thuần #nông #trở #thành #làng #trông #giữ #tô #ở #Hà #Nội

Từ thuần nông, khi bị thu hồi đất ruộng để mở sân bay, một ngôi làng ở Hà Nội đã chuyển đổi thành làng trông giữ xe ô tô để mưu sinh.

admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show(‘admzonek9l7ejcm’) });

Ít ai biết, ở cửa ngõ Hà Nội, có một làng chuyên trông xe ô tô. Đó là làng Tân Trại, xã Phú Cường, huyện Sóc Sơn, nằm gần sân bay Nội Bài. Trước đây, người dân sinh sống bằng nghề nông. Sau khi đất ruộng bị thu hồi để xây dựng nhà ga sân bay, người dân đổi sang các loại hình kinh doanh khác để mưu sinh, như cho thuê nhà trọ, trông xe ngày đêm.Theo ước tính, làng Tân Trại hiện có gần 70 hộ trông xe ô tô, với mức giá niêm yết 60.000 đồng/ngày đêm. Hầu hết các bãi trong làng đều có hệ thống mái che, phòng cháy chữa cháy, camera giám sát, giấy phép kinh doanh đúng quy định.Từ làng thuần nông thành làng trông xe ô tô Anh Nguyễn Văn Thành, 47 tuổi, cho biết sau khi được đền bù tiền thu hồi đất ruộng, nhiều người dân làng Tân Trại không có công việc. Họ làm tự do như phụ hồ, ai thuê gì làm nấy để mưu sinh qua ngày. Nhà anh Thành chỉ còn sào ruộng 200m2 không thể trồng trọt hay cày bừa.Những năm 2014-2015, trong làng Tân Trại nhen nhóm 2-3 bãi gửi xe ô tô đầu tiên. Thời điểm này, anh Thành bàn với người em trai tên Hùng tận dụng mảnh đất bố mẹ để lại, mở bãi gửi xe Thành Hùng. Anh Hùng xuất phát điểm là tài xế xe taxi, sau chạy xe tải khắp các cửa khẩu, nhưng không hiệu quả, nên khi anh trai ngỏ ý mở bãi gửi xe, đã quyết định quay về cùng “khởi nghiệp”.Từ mảnh đất ban đầu, hai anh em đầu tư đổ cát nền cao gần 1m, láng bê tông, dựng mái, thêm chi phí sửa chữa khác. Bãi xe ban đầu chỉ chứa tối đa 10 xe. Kinh doanh có lãi, họ mở rộng khuôn viên, nay chứa tối đa lên tới 60 xe.Theo ước tính, làng Tân Trại, xã Phú Cường, huyện Sóc Sơn có gần 70 hộ trông xe ô tôKhách gửi xe sẽ được trung chuyển miễn phí ra sân bay chỉ từ 3-5 phút. Những khách quen sẽ gọi điện cho chủ bãi ra tận sân bay nhận xe đưa về bãi. Sau khi nhận xe, anh Thành sẽ kiểm tra phương tiện xem có xước xát hay hỏng hóc gì không, rồi chụp lại công tơ mét. Theo kinh nghiệm, với những chiếc xe đẹp và đắt tiền, anh quan sát kĩ càng, quay lại bằng điện thoại để làm “bằng chứng”.”Hiện nay khách hàng chủ yếu tự lái xe riêng lên sân bay rồi gọi chúng tôi ‘đánh’ xe về bãi gửi. Sau khi kết thúc hành trình, họ xuống máy bay, chỉ cần gọi điện, chúng tôi đưa xe đến tận sân bay để trả và thanh toán chi phí”, anh Thành cho biết.Khách hàng hoặc nhận vé xe hoặc để lại số điện thoại, phần lớn đều chọn phương án thứ hai. Để ghi nhớ, anh Thành không lưu danh bạ bằng tên khách hàng, mà thay bằng số điện thoại kèm biển kiểm soát xe.Thời gian đầu, anh Hùng chịu trách nhiệm ra sân bay “đánh” xe của khách về bãi, còn anh trai vì không có bằng lái xe nên ở nhà trông xe, đăng bài quảng cáo trong các hội nhóm. Tạo được sự tin tưởng, người này giới thiệu người kia, số xe gửi trong bãi dần tăng lên, đợt đỉnh điểm “full” 60 xe. Những hôm đông khách, anh Thành san sẻ cho các bãi khác trên tinh thần người làng cùng hỗ trợ nhau.Năm 2018, lượng khách hàng tăng cao, để phụ giúp em trai, anh Thành đăng ký học bằng lái xe. Công việc vất vả, hai anh em thay nhau lên sân bay “đánh” xe cho khách, nhất là những đợt cao điểm mùa du lịch, ngày lễ Tết,… Trung bình mỗi tháng, bãi xe thu lãi hơn 20 triệu đồng, gấp ba so với làm ruộng ngày trước, nhưng vất vả và cực nhọc hơn. Tuy nhiên, 7 tháng dịch bệnh Covid-19 căng thẳng tại Hà Nội, họ gần như không có thu nhập.”Khách gọi khi nào, bất kể ngày đêm, rạng sáng hay giờ nghỉ trưa, chúng tôi đều lên đường, kể cả phải bỏ dở bữa cơm”, anh Thành kể, càng gần ngày lễ Tết, công việc càng vất vả, kín lịch không có giấc ngủ trưa. Trước dịch Covid-19, khách bay quốc tế chủ yếu ban đêm, hai anh em Thành Hùng không dám ngủ, hoặc chỉ chợp mắt 10-15 phút lại nhận điện thoại của khách hàng.Anh Thành cùng em trai mở bãi trông xe Thành Hùng 7-8 năm nayNgười đàn ông phân tích, nếu so sánh giữa mức giá người dân đi taxi khứ hồi từ nội thành lên sân bay Nội Bài, sẽ mất khoảng 400.000 đồng, thì chi phí gửi xe tại bãi rẻ hơn nhiều. Hay nhiều gia đình đi ô tô cá nhân gửi tại bãi xe của sân bay, sau những chuyến du lịch, đều kêu trời vì chi phí đắt đỏ.”Chúng tôi cũng đón tiếp những gia đình từ các tỉnh lân cận Hà Nội, gửi xe từ 4-5 ngày, vừa rẻ vừa chủ động”, anh Thành cho hay.Tết năm nay, khi Việt Nam mở lại các đường bay nội địa, những bãi gửi xe tại thôn Tân Trại cũng “hồi sinh”. Từ mùng 2 Tết, người dân di chuyển nhiều, bãi gửi xe Thành Hùng đón những vị khách đầu tiên của năm, có những đoàn tấp nập tới 4-5 xe ô tô.”Sau này nếu không còn sức làm việc, tôi sẽ thuê người làm hoặc để lại cho con cháu”, anh Thành nói.Phá dãy trọ, thuê mặt bằng mở bãi trông xe ô tô Gia đình ông Lê Bảy, 71 tuổi, trước năm 2015 gom tiền dựng khu nhà trọ cấp 4 gồm 8 phòng khép kín cho khách và nhân viên sân bay thuê. Trước dịch Covid-19, thu nhập từ kinh doanh nhà trọ ổn định, các phòng luôn được lấp đầy. Kể cả những tháng dịch, ông vẫn thu được một khoản dù khách thuê ít hơn.Tuy nhiên, cầm cự mãi với dãy trọ cũng không ổn, năm 2020, ông tính với gia đình dỡ bỏ hai dãy trọ, chuyển đổi thành bãi gửi xe ô tô. Chi phí cải tạo ít hơn nhiều so với ngày trước xây dựng nhà trọ.Bãi gửi nhà ông Bảy do hai người con quản lý, chứa tối đa 28 chiếc, mỗi tháng thu lãi vài chục triệu đồng. Nhưng hai năm dịch Covid-19 diễn biến phức tạo, cũng giống gia đình anh Thành, hộ nhà ông Bảy “điêu đứng”, phải trông chờ vào khoản tiền tiết kiệm.Bãi gửi chứa được 28 xe ô tô của ông BảySát nhà ông Bảy là bãi gửi xe của gia đình chị Nguyễn Thị Bình, 51 tuổi. Trước đây, chị Bình làm nông, còn chồng lái taxi trong sân bay. Từ khi bị thu hồi đất xây dựng sân bay, chị Bình mất việc. “Chúng tôi cũng có tuổi, ruộng không còn, không trông xe thì làm được gì nữa”. Nghĩ là làm, hai vợ chồng bàn nhau chuyển đổi mô hình sang làm bãi giữ xe, đến nay đã được 5 năm.Để kinh doanh, họ tìm thuê một mảnh đất cạnh nhà với giá 10 triệu đồng mỗi tháng. Bãi gửi xe có diện tích hẹp, chứa tối đa 20-30 xe. Vào mua du lịch, ngoài hai vợ chồng, còn có anh em trong nhà phụ giúp.”Mỗi nghề mỗi vất vả khác nhau. Chúng tôi cũng dần quen với việc không có giờ giấc ăn ngủ cụ thể, cứ khách gọi là đi”, chị Bình kể. Thu nhập từ khi làm bãi xe, mỗi tháng trừ tiền thuê mặt bằng và dịch vụ, hai vợ chồng lãi được 20 triệu đồng.Mỗi tháng, hai vợ chồng chị Bình thu lãi 20 triệu từ công việc trông giữ xe ô tôÔng Phan Trường Thành, Phó trưởng phòng Kế hoạch tài chính, Sở Giao thông Vận tải Hà Nội cho biết, năm 2019 thành phố đã ban hành Nghị quyết 07 về việc khuyến khích người dân lấy đất nhà, đầu tư làm bãi đỗ xe tại bốn quận nội thành.Theo ông Thành, vẫn chưa có quy định khuyến khích người dân ngoại thành lấy đất nhà để xây dựng thành bãi trông xe, nên mô hình này tại thôn Tân Trại, xã Phú Cường, huyện Sóc Sơn vẫn chỉ là tạm thời.”Trong thời gian tới, nếu các địa phương có ý kiến, chúng tôi cũng sẽ nghiên cứu và phát huy phù hợp với nhu cầu thị trường và quy định pháp luật”, ông Thành nói.Bên cạnh đó, vị lãnh đạo cũng cho rằng, nếu loại hình kinh doanh này đã đăng ký đầy đủ và được cấp phép hoạt động, sẽ đem lại một nguồn kinh tế phát triển lớn cho địa phương.Honda ra mắt xe máy mới, bình xăng 5,1 lít, giá 41 triệu đồng

admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show(‘admzonek1fs4xky’) });

theo Doanh nghiệp và tiếp thị

[/toggle]

Leave a Reply

Your email address will not be published.

Back to top button