Đứa trẻ tật nguyền bị mẹ bỏ rơi, 30 năm sau quay về tìm nhưng mẹ hành động phũ phàng

Rate this post

Trong khi họ hàng, làng xóm vui buồn nhận ra anh Liêm thì mẹ ruột của anh lại có những hành động khiến con trai thất vọng.

Đứa trẻ tàn tật bị mẹ bỏ rơi không lời từ biệt

Đưa cái chân teo một bên đi tìm về cội nguồn, anh Liêm (khoảng 35 tuổi) nghẹn ngào khi nhớ lại những năm tháng tuổi thơ. Tôi không nhớ quê quán ở đâu, Liêm chỉ biết trước đây tôi sống ở một tỉnh miền Tây. Ở đó, anh có những người thân rất mực yêu thương.

Sau đó, khi anh được 4-5 tuổi, mẹ ruột của anh về quê đưa anh vào Sài Gòn. Dù không muốn, người thân cũng không muốn cho anh đi nhưng mẹ anh nhất quyết nên anh phải đi theo. Anh Liêm nhớ lại, khi theo mẹ, anh được bà thuê một phòng trọ để ở, trong khi bà đi suốt ngày. Cũng có lần chị đưa anh đi Vũng Tàu, hai mẹ con cứ rong ruổi đây đó.

Đứa trẻ tàn tật bị mẹ bỏ rơi, 30 năm sau quay lại tìm nhưng bị mẹ hành xử thô bạo - Ảnh 1.

Liêm bị mẹ bỏ rơi khi mới 4-5 tuổi.

Sau đó, mẹ anh đã gửi Liêm cho một người mà sau này anh gọi là Má Sáu nuôi, hứa sẽ gửi tiền cho cô. Nhưng chỉ sau 1 năm, mẹ anh không gửi thêm tiền, mẹ Sáu không nuôi được anh nên đành gửi anh vào trại trẻ mồ côi ở Biên Hòa, Đồng Nai. Cô nhi viện đã làm giấy khai sinh cho anh Liêm, sinh năm 1987, tên cha và mẹ để trống.

Trong trí nhớ của mình, anh Liêm chỉ còn nhớ rất rõ mẹ anh tên Hoa, người hơi mập. Có một người cha nuôi thường đi cùng anh và mẹ anh. Bà con ở quê nhớ anh Chuột, chị Bích nhà gần nhà thờ.

Nhiều năm qua, anh Liêm mang đôi chân tàn tật của mình đi nhiều tỉnh miền Tây để tìm người thân. Đi mỗi tỉnh vài ba tháng, ngày nào cũng đạp xe đi bán vé số, dò hỏi có manh mối gì về người thân không. Nhưng tất cả đều vô ích.

Anh Liêm hiện đã lập gia đình và 2 con, hiện ở quê ở Thanh Hóa. Anh đang làm công nhân thời vụ cho một công ty may ở Sài Gòn.

Đứa trẻ tàn tật bị mẹ bỏ rơi, 30 năm sau quay lại tìm nhưng bị mẹ hành xử thô bạo - Ảnh 2.

Do bị tật ở chân nên anh Liêm đi khập khiễng.

Đứa trẻ tàn tật bị mẹ bỏ rơi, 30 năm sau quay lại tìm nhưng mẹ ra tay phũ phàng - Ảnh 3.

Khi mới sinh ra, anh Liêm có cơ thể bình thường. Nhưng khi cậu ấy hơn 1 tuổi, không hiểu sao cậu ấy lại chân thành.

Tôi chỉ muốn tìm người thân ở quê chứ không phải mẹ tôi. Bởi vì nếu mẹ tôi muốn tìm tôi, mẹ đã đi tìm tôi. Ta cũng cho rằng nàng có lý do, hoặc là gặp phải phiền toái gì đó, nhiều năm như vậy tìm không ra. Nếu tôi muốn, mẹ tôi sẽ dễ dàng tìm thấy tôi, vì sau khi đi đến cô nhi viện một thời gian, tôi đã quay lại nhà mẹ Sáu và để lại thông tin ở đó.”, Anh Liêm bộc bạch.

Người thân dang rộng vòng tay, mẹ ruột từ chối gặp mặt

Sau khi thông tin về câu chuyện của anh Liêm được chia sẻ trên kênh YouTube kết nối tìm người thân, bà con ở quê nhanh chóng nhận ra anh chính là người anh đáng thương đã thất lạc nhiều năm. Anh Tuấn – anh ruột của anh Liêm lặn lội từ Vĩnh Long vào Sài Gòn để đoàn tụ với anh.

Hóa ra, quê ông Liêm ở ấp Bình Thạnh, xã Trung Hiếu, huyện Vĩnh Liêm, tỉnh Vĩnh Long. Gia đình sống gần nhà thờ Mai Phốt. Anh Tuấn là họ hàng bên ngoại, gọi mẹ anh Liêm bằng dì. Còn việc bên nội của Liêm là ai thì mọi người không biết.

Đứa trẻ tàn tật bị mẹ bỏ rơi, 30 năm sau quay lại tìm nhưng bị mẹ hành xử thô bạo - Ảnh 4.

Anh Liêm đoàn tụ với người anh họ tên Tuấn.

Đứa trẻ tàn tật bị mẹ bỏ rơi, 30 năm sau quay lại tìm nhưng bị mẹ hành xử thô bạo - Ảnh 5.

Cô đã bật khóc khi tìm thấy người thân của mình.

Anh Tuấn cho biết, Liêm sinh ra với cơ thể bình thường, đến hơn 1 tuổi thì bị teo hai chân. Trước đây, khi dì Hoa đưa Liêm đi, ai cũng hỏi bà đưa con đi tìm ở đâu. Nhưng đáp lại, mẹ của Liêm không trả lời, cho dù bà có hỏi gì đi chăng nữa.

Có lúc cô ấy nói, “Tôi đưa thằng Liêm đi nhà giàu, giờ nó sướng lắm, không đói“. Đôi khi cô ấy nói:”Tôi bán Liêm“. Sự ngang ngược của bà Hoa khiến gia đình không biết đường nào mà lần.

Ông Tuấn cho biết thêm, bà Hoa cũng ngụ huyện khác của tỉnh Vĩnh Long, cách gia đình ông không xa. Cô ấy làm nghề buôn bán, kinh tế khá giả, đã có gia đình mới. Cách đây khoảng 2 năm, bà Hoa đến dự đám cưới con gái ông Tuấn. Kể từ đó, mọi người đều không có cơ hội gặp lại nhau.

Sau khi đón người thân, anh Liêm theo anh Tuấn về quê. Ông Chuột và bà Bích đều nhận ra ông, họ hàng, làng xóm, bạn bè, nhiều người đến xem chúc mừng ông đã tìm được cội nguồn sau nhiều năm lưu lạc.

Anh Liêm mừng lắm, nước mắt không ngừng rơi vì hạnh phúc. Nhưng người mà bề ngoài anh nói không muốn tìm nhưng trong lòng lại muốn gặp nhất lại mang đến cho anh sự thất vọng vô tận. Đó là mẹ.

Đứa trẻ tàn tật bị mẹ bỏ rơi, 30 năm sau quay lại tìm nhưng bị mẹ hành xử thô bạo - Ảnh 6.

Anh Tuấn tạo điều kiện để anh Liêm đưa vợ con về quê ngoại sống nhờ nhà họ hàng.

Hôm đó, chú Tư gọi điện về, mẹ bảo: “Hôm nay đi bán hơi xa, mai về thăm”. Sáng hôm sau, mẹ tôi gọi lại cho cô Năm và nói: “Hôm nay con bị sốt không qua thăm được Liêm”. Sau đó mọi người gọi nhưng mẹ không bắt máy.

Tôi buồn lắm, vì sau khi bỏ tôi, mẹ tôi về quê sinh sống từ đó đến nay. Có những lúc tôi nghĩ mẹ mất rồi nên không đi tìm? Nhưng giờ biết mẹ còn sống mà không tìm được, tôi rất thất vọng.

Em muốn nhắn nhủ với mẹ rằng em đừng đến gặp mẹ để đòi hỏi vật chất hay về ở với gia đình. Nhưng tôi chỉ muốn bạn hỏi tôi một câu, bạn có khỏe không, cuộc sống ra sao.

Mẹ bỏ con rồi, con phải phấn đấu để được như bây giờ, trong tim mẹ luôn yêu mẹ. Tôi hy vọng một ngày bạn sẽ gọi cho tôi. Nếu bạn liên lạc với tôi, tôi sẽ không bao giờ trách bạn. Đó là điều tuyệt vời mà tôi đã chờ đợi trong suốt 30 năm. ” Ông Liêm rơm rớm nước mắt nói.

Dù bị mẹ từ chối phũ phàng nhưng anh Liêm vẫn được an ủi bởi tình cảm đặc biệt mà người thân dành cho mình. Tìm được người thân, anh Liêm rất vui vì từ nay anh sẽ có người ở bên động viên, chia sẻ, tâm sự mỗi khi buồn vui trong cuộc sống. Được anh Tuấn tạo điều kiện về đất đai, anh Liêm dự định sắp tới sẽ đưa vợ con về quê ngoại kiếm việc làm ổn định thay vì lang thang khắp nơi, đầu Bắc, Nam.

Nguồn: Guufood


Vừa rồi, scoremidlands.org vừa mới đưa tới bạn đọc bài viết về
Đứa trẻ tật nguyền bị mẹ bỏ rơi, 30 năm sau quay về tìm nhưng mẹ hành động phũ phàng
này.
Hy vọng rằng với nhưng thông tin bạn có được sau khi đọc bài viết
Đứa trẻ tật nguyền bị mẹ bỏ rơi, 30 năm sau quay về tìm nhưng mẹ hành động phũ phàng
sẽ giúp bạn giải trí và quan tâm hơn về vấn đề
Đứa trẻ tật nguyền bị mẹ bỏ rơi, 30 năm sau quay về tìm nhưng mẹ hành động phũ phàng
hiện nay.
Hãy cũng với scoremidlands.org viết thêm nhiều bài viết về chủ đề
Đứa trẻ tật nguyền bị mẹ bỏ rơi, 30 năm sau quay về tìm nhưng mẹ hành động phũ phàng
nhé.

Bài viết
Đứa trẻ tật nguyền bị mẹ bỏ rơi, 30 năm sau quay về tìm nhưng mẹ hành động phũ phàng
được đăng bởi vào ngày 2022-05-19 13:15:18. Cảm ơn bãn đọc đã quan tâm và đọc tin tại scoremidlands.org/

Nguồn: soha.vn

[toggle title=”Xem thêm thông tin về
Đứa trẻ tật nguyền bị mẹ bỏ rơi, 30 năm sau quay về tìm nhưng mẹ hành động phũ phàng
” state=”close”] #Đứa #trẻ #tật #nguyền #bị #mẹ #bỏ #rơi #năm #sau #quay #về #tìm #nhưng #mẹ #hành #động #phũ #phàng

Trong khi họ hàng, làng xóm mừng mừng tủi tủi nhận ra anh Liêm thì mẹ ruột của anh lại có hành động khiến con trai hụt hẫng.

admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show(‘admzonek9l7ejcm’) });

Bị mẹ bỏ rơi chiều 27 Tết, con gái 50 năm đi tìm sự thật, manh mối từ bức thư cuối cùng  Bị bỏ rơi ở vỉa hè, người phụ nữ khao khát tìm gia đình: Chắc mẹ bĩ cực quá mới bỏ mình  

Đứa trẻ tật nguyền bị mẹ bỏ rơi không lời từ biệtMang đôi chân bị teo một bên đi tìm lại nguồn cội, anh Liêm (khoảng 35 tuổi) nghẹn đắng khi nhắc lại những năm tháng tuổi thơ của mình. Không nhớ rõ quê quán ở đâu, anh Liêm chỉ biết, mình từng sống ở một tỉnh miền Tây. Ở đó, anh có những người họ hàng rất yêu thương mình. Thế rồi năm lên 4 – 5 tuổi, mẹ ruột của anh Liêm có về quê đưa anh lên Sài Gòn. Dù bản thân anh không muốn, họ hàng cũng chẳng muốn để cháu đi, nhưng mẹ đã quyết nên anh đành phải theo. Anh Liêm nhớ, khi theo mẹ, anh được bà thuê cho một căn phòng trọ để ở, còn bà đi suốt ngày. Cũng có thời điểm, bà đưa anh ra Vũng Tàu, hai mẹ con cứ rong ruổi nay đây mai đó. Anh Liêm bị mẹ bỏ rơi từ khi 4 – 5 tuổi.Về sau, mẹ gửi anh Liêm cho một người mà sau này anh gọi là má Sáu nuôi nấng, hứa gửi tiền cho má. Nhưng chỉ được 1 năm, mẹ anh không gửi thêm tiền, má Sáu không làm sao nuôi được đành gửi anh vào cô nhi viện ở Biên Hòa, Đồng Nai. Cô nhi viện làm giấy khai sinh cho anh Liêm sinh năm 1987, tên cha, tên mẹ đều để trống. Trong trí nhớ của mình, anh Liêm chỉ còn chút ký ức nhạt nhòa rằng mẹ của anh tên Hoa, người hơi mập. Có một người ba nuôi thường đi cùng anh và mẹ. Họ hàng ở quê anh nhớ anh Chuột, chị Bích, nhà ở gần nhà thờ. Những năm qua, anh Liêm mang đôi chân tật nguyền đi về nhiều tỉnh miền Tây tìm người thân. Đến mỗi tỉnh, anh ở vài tháng, hàng ngày đạp xe đi bán vé số, vừa hỏi han xem có chút manh mối nào về thân nhân của mình không. Nhưng tất cả đều không có kết quả. Anh Liêm hiện đã có vợ và 2 con, hiện đang ở quê ngoại Thanh Hóa. Anh đang làm thời vụ cho một công ty may ở Sài Gòn. Bị tật ở chân nên anh Liêm đi tập tễnh.Khi sinh ra, anh Liêm mang thân thể bình thường. Nhưng đến khi hơn 1 tuổi thì không rõ lý do gì mà chân thành tật.”Mình chỉ muốn tìm họ hàng ở dưới quê chứ không tìm mẹ. Vì nếu mẹ muốn tìm mình thì bà đã đi tìm rồi. Mình cũng nghĩ mẹ có lý do, hoặc có bất trắc nào đó, nhưng không hiểu sao nhiều năm may mẹ không tìm. Nếu muốn thì mẹ tìm mình rất dễ, bởi sau khi vào cô nhi viện một thời gian, mình có quay trở lại nhà má Sáu và để lại thông tin ở đó”, anh Liêm bộc bạch. Họ hàng dang tay, mẹ ruột từ chối gặpSau khi những thông tin về câu chuyện của anh Liêm được chia sẻ trên một kênh YouTube kết nối tìm người thân, họ hàng ở quê đã nhanh chóng nhận ra anh chính là đứa em tội nghiệp đã bị thất lạc bao năm qua. Anh Tuấn – một người anh con bác của anh Liêm đã lặn lội từ Vĩnh Long lên Sài Gòn để đoàn tụ với em. Hóa ra, quê quán của anh Liêm ở ấp Bình Thành, xã Trung Hiếu, huyện Vĩnh Liêm, tỉnh Vĩnh Long. Gia đình ở gần nhà thờ Mai Phốt. Anh Tuấn là họ hàng bên ngoại, gọi mẹ của anh Liêm bằng dì. Còn bên nội của anh Liêm là ai thì mọi người không nắm rõ. Anh Liêm hội ngộ cùng người anh họ tên Tuấn.Bật khóc nức nở khi tìm thấy người thân.Anh Tuấn kể, Liêm sinh ra thân thể bình thường, đến khi hơn 1 tuổi chân mới bị teo. Trước đây khi dì Hoa đem Liêm đi, mọi người cũng gặng hỏi dì đã đem con đi đâu để tìm. Nhưng đáp lại, mẹ Liêm không trả lời, hỏi thế nào cũng không nói. Có lúc thì bà nói: “Tôi đem Liêm đi cho một gia đình giàu có rồi, giờ này nó sung sướng lắm, không đói khổ đâu”. Có lúc bà lại bảo: “Tôi đem bán thằng Liêm rồi”. Sự bất nhất của bà Hoa khiến gia đình không biết đường nào mà tìm. Anh Tuấn kể thêm, bà Hoa hiện cũng sống ở một huyện khác của tỉnh Vĩnh Long, cách gia đình anh không xa. Bà làm nghề buôn bán, kinh tế khá, đã có gia đình mới. Cách đây khoảng 2 năm, bà Hoa có về dự đám cưới của con gái anh Tuấn. Từ đó đến nay, mọi người chưa có dịp gặp lại. Sau khi nhận họ hàng, anh Liêm theo anh Tuấn về quê. Anh Chuột, chị Bích đều nhận ra anh, họ hàng, làng xóm, bạn bè nhiều người đến gặp, chúc mừng anh đã tìm được nguồn cội sau bao năm thất lạc. Anh Liêm vui lắm, nước mắt không ngừng rơi vì hạnh phúc. Nhưng người mà ngoài miệng anh nói không muốn tìm, trong lòng muốn gặp nhất lại đem đến cho anh sự hụt hẫng vô bờ. Đó là mẹ. Anh Tuấn tạo điều kiện để anh Liêm đưa vợ con về quê sống cùng họ hàng.”Hôm đó bác Tư gọi điện thì mẹ nói: “Hôm nay em đi bán hơi xa, để mai em qua thăm nó”. Sáng sớm hôm sau mẹ gọi lại cho cô Năm nói là: “Bữa nay bị sốt không qua thăm Liêm được”. Sau đó mọi người gọi thì mẹ không bắt máy. Mình rất buồn, vì sau khi bỏ mình thì mẹ về quê sống từ đó đến giờ. Cũng có lúc mình nghĩ hay là mẹ chết rồi nên không đi tìm mình? Nhưng nay biết mẹ còn sống mà không hề tìm thì mình rất thất vọng. Mình muốn nhắn nhủ với mẹ rằng, con về gặp mẹ không phải để xin mẹ vật chất hay muốn về sống chung với gia đình của mẹ. Mà con chỉ muốn mẹ hỏi một câu xem con có khỏe không, cuộc sống như thế nào thôi. Mẹ bỏ con, con phải cố gắng phấn đấu mới được như bây giờ, trong lòng con lúc nào cũng yêu thương mẹ. Con mong một ngày nào đó, mẹ sẽ gọi cho con. Nếu mẹ liên lạc, con sẽ không bao giờ trách mẹ. Đó là điều tuyệt vời mà con đã mong chờ 30 năm rồi”, anh Liêm gặt nước mắt nói. Dẫu bị mẹ từ chối phũ phàng, anh Liêm vẫn được an ủi vì tình cảm đặc biệt họ hàng dành cho mình. Tìm được người thân, anh Liêm rất vui vì từ nay sẽ có người động viên, chia sẻ, có thể tâm sự mỗi khi gặp nỗi buồn trong cuộc sống. Được anh Tuấn tạo điều kiện cho mảnh đất, anh Liêm dự định trong thời gian tới sẽ đưa vợ con về quê sống, tìm một công việc ổn định thay vì bôn ba đây đó, vợ chồng kẻ Bắc người Nam. Nguồn: GuufoodĐang sống hạnh phúc, vợ sốc nặng khi chồng ngoại tình với “con nuôi”, xin cưới làm vợ hai

https://soha.vn/dua-tre-tat-nguyen-bi-me-bo-roi-30-nam-sau-quay-ve-tim-nhung-me-hanh-dong-phu-phang-20220307000529904.htm

admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show(‘admzonek1fs4xky’) });

Theo Nhịp Sống ViệtCopy linkLink bài gốcLấy linkhttp://nhipsongviet.toquoc.vn/tim-kiem.htm?keywords=%c4%90%e1%bb%a9a+tr%e1%ba%bb+t%e1%ba%adt+nguy%e1%bb%81n+b%e1%bb%8b+m%e1%ba%b9+b%e1%bb%8f+r%c6%a1i%2c+30+n%c4%83m+sau+quay+v%e1%bb%81+t%c3%acm+nh%c6%b0ng+m%e1%ba%b9+h%c3%a0nh+%c4%91%e1%bb%99ng+ph%c5%a9+ph%c3%a0ng

#Đứa #trẻ #tật #nguyền #bị #mẹ #bỏ #rơi #năm #sau #quay #về #tìm #nhưng #mẹ #hành #động #phũ #phàng

Trong khi họ hàng, làng xóm mừng mừng tủi tủi nhận ra anh Liêm thì mẹ ruột của anh lại có hành động khiến con trai hụt hẫng.

admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show(‘admzonek9l7ejcm’) });

Bị mẹ bỏ rơi chiều 27 Tết, con gái 50 năm đi tìm sự thật, manh mối từ bức thư cuối cùng  Bị bỏ rơi ở vỉa hè, người phụ nữ khao khát tìm gia đình: Chắc mẹ bĩ cực quá mới bỏ mình  

Đứa trẻ tật nguyền bị mẹ bỏ rơi không lời từ biệtMang đôi chân bị teo một bên đi tìm lại nguồn cội, anh Liêm (khoảng 35 tuổi) nghẹn đắng khi nhắc lại những năm tháng tuổi thơ của mình. Không nhớ rõ quê quán ở đâu, anh Liêm chỉ biết, mình từng sống ở một tỉnh miền Tây. Ở đó, anh có những người họ hàng rất yêu thương mình. Thế rồi năm lên 4 – 5 tuổi, mẹ ruột của anh Liêm có về quê đưa anh lên Sài Gòn. Dù bản thân anh không muốn, họ hàng cũng chẳng muốn để cháu đi, nhưng mẹ đã quyết nên anh đành phải theo. Anh Liêm nhớ, khi theo mẹ, anh được bà thuê cho một căn phòng trọ để ở, còn bà đi suốt ngày. Cũng có thời điểm, bà đưa anh ra Vũng Tàu, hai mẹ con cứ rong ruổi nay đây mai đó. Anh Liêm bị mẹ bỏ rơi từ khi 4 – 5 tuổi.Về sau, mẹ gửi anh Liêm cho một người mà sau này anh gọi là má Sáu nuôi nấng, hứa gửi tiền cho má. Nhưng chỉ được 1 năm, mẹ anh không gửi thêm tiền, má Sáu không làm sao nuôi được đành gửi anh vào cô nhi viện ở Biên Hòa, Đồng Nai. Cô nhi viện làm giấy khai sinh cho anh Liêm sinh năm 1987, tên cha, tên mẹ đều để trống. Trong trí nhớ của mình, anh Liêm chỉ còn chút ký ức nhạt nhòa rằng mẹ của anh tên Hoa, người hơi mập. Có một người ba nuôi thường đi cùng anh và mẹ. Họ hàng ở quê anh nhớ anh Chuột, chị Bích, nhà ở gần nhà thờ. Những năm qua, anh Liêm mang đôi chân tật nguyền đi về nhiều tỉnh miền Tây tìm người thân. Đến mỗi tỉnh, anh ở vài tháng, hàng ngày đạp xe đi bán vé số, vừa hỏi han xem có chút manh mối nào về thân nhân của mình không. Nhưng tất cả đều không có kết quả. Anh Liêm hiện đã có vợ và 2 con, hiện đang ở quê ngoại Thanh Hóa. Anh đang làm thời vụ cho một công ty may ở Sài Gòn. Bị tật ở chân nên anh Liêm đi tập tễnh.Khi sinh ra, anh Liêm mang thân thể bình thường. Nhưng đến khi hơn 1 tuổi thì không rõ lý do gì mà chân thành tật.”Mình chỉ muốn tìm họ hàng ở dưới quê chứ không tìm mẹ. Vì nếu mẹ muốn tìm mình thì bà đã đi tìm rồi. Mình cũng nghĩ mẹ có lý do, hoặc có bất trắc nào đó, nhưng không hiểu sao nhiều năm may mẹ không tìm. Nếu muốn thì mẹ tìm mình rất dễ, bởi sau khi vào cô nhi viện một thời gian, mình có quay trở lại nhà má Sáu và để lại thông tin ở đó”, anh Liêm bộc bạch. Họ hàng dang tay, mẹ ruột từ chối gặpSau khi những thông tin về câu chuyện của anh Liêm được chia sẻ trên một kênh YouTube kết nối tìm người thân, họ hàng ở quê đã nhanh chóng nhận ra anh chính là đứa em tội nghiệp đã bị thất lạc bao năm qua. Anh Tuấn – một người anh con bác của anh Liêm đã lặn lội từ Vĩnh Long lên Sài Gòn để đoàn tụ với em. Hóa ra, quê quán của anh Liêm ở ấp Bình Thành, xã Trung Hiếu, huyện Vĩnh Liêm, tỉnh Vĩnh Long. Gia đình ở gần nhà thờ Mai Phốt. Anh Tuấn là họ hàng bên ngoại, gọi mẹ của anh Liêm bằng dì. Còn bên nội của anh Liêm là ai thì mọi người không nắm rõ. Anh Liêm hội ngộ cùng người anh họ tên Tuấn.Bật khóc nức nở khi tìm thấy người thân.Anh Tuấn kể, Liêm sinh ra thân thể bình thường, đến khi hơn 1 tuổi chân mới bị teo. Trước đây khi dì Hoa đem Liêm đi, mọi người cũng gặng hỏi dì đã đem con đi đâu để tìm. Nhưng đáp lại, mẹ Liêm không trả lời, hỏi thế nào cũng không nói. Có lúc thì bà nói: “Tôi đem Liêm đi cho một gia đình giàu có rồi, giờ này nó sung sướng lắm, không đói khổ đâu”. Có lúc bà lại bảo: “Tôi đem bán thằng Liêm rồi”. Sự bất nhất của bà Hoa khiến gia đình không biết đường nào mà tìm. Anh Tuấn kể thêm, bà Hoa hiện cũng sống ở một huyện khác của tỉnh Vĩnh Long, cách gia đình anh không xa. Bà làm nghề buôn bán, kinh tế khá, đã có gia đình mới. Cách đây khoảng 2 năm, bà Hoa có về dự đám cưới của con gái anh Tuấn. Từ đó đến nay, mọi người chưa có dịp gặp lại. Sau khi nhận họ hàng, anh Liêm theo anh Tuấn về quê. Anh Chuột, chị Bích đều nhận ra anh, họ hàng, làng xóm, bạn bè nhiều người đến gặp, chúc mừng anh đã tìm được nguồn cội sau bao năm thất lạc. Anh Liêm vui lắm, nước mắt không ngừng rơi vì hạnh phúc. Nhưng người mà ngoài miệng anh nói không muốn tìm, trong lòng muốn gặp nhất lại đem đến cho anh sự hụt hẫng vô bờ. Đó là mẹ. Anh Tuấn tạo điều kiện để anh Liêm đưa vợ con về quê sống cùng họ hàng.”Hôm đó bác Tư gọi điện thì mẹ nói: “Hôm nay em đi bán hơi xa, để mai em qua thăm nó”. Sáng sớm hôm sau mẹ gọi lại cho cô Năm nói là: “Bữa nay bị sốt không qua thăm Liêm được”. Sau đó mọi người gọi thì mẹ không bắt máy. Mình rất buồn, vì sau khi bỏ mình thì mẹ về quê sống từ đó đến giờ. Cũng có lúc mình nghĩ hay là mẹ chết rồi nên không đi tìm mình? Nhưng nay biết mẹ còn sống mà không hề tìm thì mình rất thất vọng. Mình muốn nhắn nhủ với mẹ rằng, con về gặp mẹ không phải để xin mẹ vật chất hay muốn về sống chung với gia đình của mẹ. Mà con chỉ muốn mẹ hỏi một câu xem con có khỏe không, cuộc sống như thế nào thôi. Mẹ bỏ con, con phải cố gắng phấn đấu mới được như bây giờ, trong lòng con lúc nào cũng yêu thương mẹ. Con mong một ngày nào đó, mẹ sẽ gọi cho con. Nếu mẹ liên lạc, con sẽ không bao giờ trách mẹ. Đó là điều tuyệt vời mà con đã mong chờ 30 năm rồi”, anh Liêm gặt nước mắt nói. Dẫu bị mẹ từ chối phũ phàng, anh Liêm vẫn được an ủi vì tình cảm đặc biệt họ hàng dành cho mình. Tìm được người thân, anh Liêm rất vui vì từ nay sẽ có người động viên, chia sẻ, có thể tâm sự mỗi khi gặp nỗi buồn trong cuộc sống. Được anh Tuấn tạo điều kiện cho mảnh đất, anh Liêm dự định trong thời gian tới sẽ đưa vợ con về quê sống, tìm một công việc ổn định thay vì bôn ba đây đó, vợ chồng kẻ Bắc người Nam. Nguồn: GuufoodĐang sống hạnh phúc, vợ sốc nặng khi chồng ngoại tình với “con nuôi”, xin cưới làm vợ hai

https://soha.vn/dua-tre-tat-nguyen-bi-me-bo-roi-30-nam-sau-quay-ve-tim-nhung-me-hanh-dong-phu-phang-20220307000529904.htm

admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show(‘admzonek1fs4xky’) });

Theo Nhịp Sống ViệtCopy linkLink bài gốcLấy linkhttp://nhipsongviet.toquoc.vn/tim-kiem.htm?keywords=%c4%90%e1%bb%a9a+tr%e1%ba%bb+t%e1%ba%adt+nguy%e1%bb%81n+b%e1%bb%8b+m%e1%ba%b9+b%e1%bb%8f+r%c6%a1i%2c+30+n%c4%83m+sau+quay+v%e1%bb%81+t%c3%acm+nh%c6%b0ng+m%e1%ba%b9+h%c3%a0nh+%c4%91%e1%bb%99ng+ph%c5%a9+ph%c3%a0ng

#Đứa #trẻ #tật #nguyền #bị #mẹ #bỏ #rơi #năm #sau #quay #về #tìm #nhưng #mẹ #hành #động #phũ #phàng

Trong khi họ hàng, làng xóm mừng mừng tủi tủi nhận ra anh Liêm thì mẹ ruột của anh lại có hành động khiến con trai hụt hẫng.

admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show(‘admzonek9l7ejcm’) });

Bị mẹ bỏ rơi chiều 27 Tết, con gái 50 năm đi tìm sự thật, manh mối từ bức thư cuối cùng  Bị bỏ rơi ở vỉa hè, người phụ nữ khao khát tìm gia đình: Chắc mẹ bĩ cực quá mới bỏ mình  

Đứa trẻ tật nguyền bị mẹ bỏ rơi không lời từ biệtMang đôi chân bị teo một bên đi tìm lại nguồn cội, anh Liêm (khoảng 35 tuổi) nghẹn đắng khi nhắc lại những năm tháng tuổi thơ của mình. Không nhớ rõ quê quán ở đâu, anh Liêm chỉ biết, mình từng sống ở một tỉnh miền Tây. Ở đó, anh có những người họ hàng rất yêu thương mình. Thế rồi năm lên 4 – 5 tuổi, mẹ ruột của anh Liêm có về quê đưa anh lên Sài Gòn. Dù bản thân anh không muốn, họ hàng cũng chẳng muốn để cháu đi, nhưng mẹ đã quyết nên anh đành phải theo. Anh Liêm nhớ, khi theo mẹ, anh được bà thuê cho một căn phòng trọ để ở, còn bà đi suốt ngày. Cũng có thời điểm, bà đưa anh ra Vũng Tàu, hai mẹ con cứ rong ruổi nay đây mai đó. Anh Liêm bị mẹ bỏ rơi từ khi 4 – 5 tuổi.Về sau, mẹ gửi anh Liêm cho một người mà sau này anh gọi là má Sáu nuôi nấng, hứa gửi tiền cho má. Nhưng chỉ được 1 năm, mẹ anh không gửi thêm tiền, má Sáu không làm sao nuôi được đành gửi anh vào cô nhi viện ở Biên Hòa, Đồng Nai. Cô nhi viện làm giấy khai sinh cho anh Liêm sinh năm 1987, tên cha, tên mẹ đều để trống. Trong trí nhớ của mình, anh Liêm chỉ còn chút ký ức nhạt nhòa rằng mẹ của anh tên Hoa, người hơi mập. Có một người ba nuôi thường đi cùng anh và mẹ. Họ hàng ở quê anh nhớ anh Chuột, chị Bích, nhà ở gần nhà thờ. Những năm qua, anh Liêm mang đôi chân tật nguyền đi về nhiều tỉnh miền Tây tìm người thân. Đến mỗi tỉnh, anh ở vài tháng, hàng ngày đạp xe đi bán vé số, vừa hỏi han xem có chút manh mối nào về thân nhân của mình không. Nhưng tất cả đều không có kết quả. Anh Liêm hiện đã có vợ và 2 con, hiện đang ở quê ngoại Thanh Hóa. Anh đang làm thời vụ cho một công ty may ở Sài Gòn. Bị tật ở chân nên anh Liêm đi tập tễnh.Khi sinh ra, anh Liêm mang thân thể bình thường. Nhưng đến khi hơn 1 tuổi thì không rõ lý do gì mà chân thành tật.”Mình chỉ muốn tìm họ hàng ở dưới quê chứ không tìm mẹ. Vì nếu mẹ muốn tìm mình thì bà đã đi tìm rồi. Mình cũng nghĩ mẹ có lý do, hoặc có bất trắc nào đó, nhưng không hiểu sao nhiều năm may mẹ không tìm. Nếu muốn thì mẹ tìm mình rất dễ, bởi sau khi vào cô nhi viện một thời gian, mình có quay trở lại nhà má Sáu và để lại thông tin ở đó”, anh Liêm bộc bạch. Họ hàng dang tay, mẹ ruột từ chối gặpSau khi những thông tin về câu chuyện của anh Liêm được chia sẻ trên một kênh YouTube kết nối tìm người thân, họ hàng ở quê đã nhanh chóng nhận ra anh chính là đứa em tội nghiệp đã bị thất lạc bao năm qua. Anh Tuấn – một người anh con bác của anh Liêm đã lặn lội từ Vĩnh Long lên Sài Gòn để đoàn tụ với em. Hóa ra, quê quán của anh Liêm ở ấp Bình Thành, xã Trung Hiếu, huyện Vĩnh Liêm, tỉnh Vĩnh Long. Gia đình ở gần nhà thờ Mai Phốt. Anh Tuấn là họ hàng bên ngoại, gọi mẹ của anh Liêm bằng dì. Còn bên nội của anh Liêm là ai thì mọi người không nắm rõ. Anh Liêm hội ngộ cùng người anh họ tên Tuấn.Bật khóc nức nở khi tìm thấy người thân.Anh Tuấn kể, Liêm sinh ra thân thể bình thường, đến khi hơn 1 tuổi chân mới bị teo. Trước đây khi dì Hoa đem Liêm đi, mọi người cũng gặng hỏi dì đã đem con đi đâu để tìm. Nhưng đáp lại, mẹ Liêm không trả lời, hỏi thế nào cũng không nói. Có lúc thì bà nói: “Tôi đem Liêm đi cho một gia đình giàu có rồi, giờ này nó sung sướng lắm, không đói khổ đâu”. Có lúc bà lại bảo: “Tôi đem bán thằng Liêm rồi”. Sự bất nhất của bà Hoa khiến gia đình không biết đường nào mà tìm. Anh Tuấn kể thêm, bà Hoa hiện cũng sống ở một huyện khác của tỉnh Vĩnh Long, cách gia đình anh không xa. Bà làm nghề buôn bán, kinh tế khá, đã có gia đình mới. Cách đây khoảng 2 năm, bà Hoa có về dự đám cưới của con gái anh Tuấn. Từ đó đến nay, mọi người chưa có dịp gặp lại. Sau khi nhận họ hàng, anh Liêm theo anh Tuấn về quê. Anh Chuột, chị Bích đều nhận ra anh, họ hàng, làng xóm, bạn bè nhiều người đến gặp, chúc mừng anh đã tìm được nguồn cội sau bao năm thất lạc. Anh Liêm vui lắm, nước mắt không ngừng rơi vì hạnh phúc. Nhưng người mà ngoài miệng anh nói không muốn tìm, trong lòng muốn gặp nhất lại đem đến cho anh sự hụt hẫng vô bờ. Đó là mẹ. Anh Tuấn tạo điều kiện để anh Liêm đưa vợ con về quê sống cùng họ hàng.”Hôm đó bác Tư gọi điện thì mẹ nói: “Hôm nay em đi bán hơi xa, để mai em qua thăm nó”. Sáng sớm hôm sau mẹ gọi lại cho cô Năm nói là: “Bữa nay bị sốt không qua thăm Liêm được”. Sau đó mọi người gọi thì mẹ không bắt máy. Mình rất buồn, vì sau khi bỏ mình thì mẹ về quê sống từ đó đến giờ. Cũng có lúc mình nghĩ hay là mẹ chết rồi nên không đi tìm mình? Nhưng nay biết mẹ còn sống mà không hề tìm thì mình rất thất vọng. Mình muốn nhắn nhủ với mẹ rằng, con về gặp mẹ không phải để xin mẹ vật chất hay muốn về sống chung với gia đình của mẹ. Mà con chỉ muốn mẹ hỏi một câu xem con có khỏe không, cuộc sống như thế nào thôi. Mẹ bỏ con, con phải cố gắng phấn đấu mới được như bây giờ, trong lòng con lúc nào cũng yêu thương mẹ. Con mong một ngày nào đó, mẹ sẽ gọi cho con. Nếu mẹ liên lạc, con sẽ không bao giờ trách mẹ. Đó là điều tuyệt vời mà con đã mong chờ 30 năm rồi”, anh Liêm gặt nước mắt nói. Dẫu bị mẹ từ chối phũ phàng, anh Liêm vẫn được an ủi vì tình cảm đặc biệt họ hàng dành cho mình. Tìm được người thân, anh Liêm rất vui vì từ nay sẽ có người động viên, chia sẻ, có thể tâm sự mỗi khi gặp nỗi buồn trong cuộc sống. Được anh Tuấn tạo điều kiện cho mảnh đất, anh Liêm dự định trong thời gian tới sẽ đưa vợ con về quê sống, tìm một công việc ổn định thay vì bôn ba đây đó, vợ chồng kẻ Bắc người Nam. Nguồn: GuufoodĐang sống hạnh phúc, vợ sốc nặng khi chồng ngoại tình với “con nuôi”, xin cưới làm vợ hai

https://soha.vn/dua-tre-tat-nguyen-bi-me-bo-roi-30-nam-sau-quay-ve-tim-nhung-me-hanh-dong-phu-phang-20220307000529904.htm

admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show(‘admzonek1fs4xky’) });

Theo Nhịp Sống ViệtCopy linkLink bài gốcLấy linkhttp://nhipsongviet.toquoc.vn/tim-kiem.htm?keywords=%c4%90%e1%bb%a9a+tr%e1%ba%bb+t%e1%ba%adt+nguy%e1%bb%81n+b%e1%bb%8b+m%e1%ba%b9+b%e1%bb%8f+r%c6%a1i%2c+30+n%c4%83m+sau+quay+v%e1%bb%81+t%c3%acm+nh%c6%b0ng+m%e1%ba%b9+h%c3%a0nh+%c4%91%e1%bb%99ng+ph%c5%a9+ph%c3%a0ng

[/toggle]

Leave a Reply

Your email address will not be published.

Back to top button